Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc, đặc biệt từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, đại đoàn kết toàn dân tộc luôn được xác định là truyền thống quý báu, là đường lối chiến lược nhất quán, xuyên suốt của Đảng và là nguồn sức mạnh to lớn, nhân tố có ý nghĩa quyết định đối với mọi thắng lợi của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc[1]. Quan điểm này không chỉ mang tính lý luận mà còn được thể hiện rõ trong thực tiễn cách mạng Việt Nam, từ đấu tranh giành độc lập dân tộc đến công cuộc đổi mới và hội nhập quốc tế. Vì vậy, việc không ngừng củng cố, mở rộng và phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc luôn là yêu cầu có tính nguyên tắc, có ý nghĩa quyết định đối với sự phát triển bền vững của đất nước.