Ngày trước, hai người cùng đứng chung một bờ ruộng. Giờ đây, họ đứng ở hai khu vườn sát nhau, chỉ cách nhau một hàng rào tre.
Người thứ nhất - khu vườn đầy tiếng thở dài
Người thứ nhất mới chuyển từ trồng lúa sang làm vườn được hai vụ. Anh trồng xoài, mít, thêm ít sầu riêng. Cây giống mua ngoài chợ, phân thuốc mua theo lời người bán.
Sáng nào anh cũng đi một vòng quanh vườn, tay cầm điện thoại, miệng không ngớt thở dài:
- “Phân tăng giá nữa rồi.”
- “Thuốc sâu năm nay mắc quá.”
- “Trồng vầy sao có lời cho nổi.”
Lá vừa có sâu là xịt. Trái vừa đốm là tăng liều. Cây yếu thì mua thêm thuốc kích rễ. Vườn xanh đó, nhưng xanh vì thuốc. Đất cứng dần, ít giun. Mỗi lần mưa lớn, nước đục ngầu, mùi phân xộc lên.
Cuối vụ, trái bán được, nhưng khi tính lại tiền giống, tiền phân, tiền thuốc, tiền công… Lời chẳng bao nhiêu, mà người thì mệt rã rời.
Anh nói: “Làm vườn giờ cũng khổ như làm ruộng hồi xưa thôi. Tại giá vật tư nó đè đầu cưỡi cổ nông dân”.
Người thứ hai - khu vườn biết thở
Người thứ hai cũng mới bỏ lúa lên liếp, nhưng khu vườn của anh nhìn khác hẳn.
Cỏ không nhổ sạch. Gốc cây phủ rơm, lá khô. Góc vườn có hố ủ phân từ vỏ trái cây, phân gà, rơm rạ, men vi sinh.
Anh nói chậm rãi: “Hồi trồng lúa, mình lệ thuộc phân thuốc quá. Qua làm vườn, tui thử nghĩ lại coi mình có tự làm được cái gì không”.
Anh mày mò học cách ủ phân hữu cơ. Học cách ngâm tỏi, ớt, gừng làm thuốc sinh học. Học cách nhìn lá, nhìn đất, nhìn côn trùng để biết vườn đang “khỏe hay mệt”.
Có lúc sâu nhiều, anh lo. Có lúc trái xấu mã, anh buồn. Nhưng anh không vội vàng. Anh bảo: “Đất cũng như người. Cho ăn toàn thuốc, sao mà khỏe lâu được”. Qua vài mùa, đất trong vườn anh tơi hơn. Giun nhiều hơn. Cây không bùng trái rực rỡ, nhưng trái chắc, mùi thơm rõ.
Chi phí đầu vào giảm dần.Anh bán được cho mối quen, giá nhỉnh hơn vì trái an tâm. Quan trọng hơn, anh thấy mình chủ động hơn trong khu vườn của chính mình.
Hai khu vườn - hai con đường
Hai người vẫn hay ngồi uống trà chiều bên hàng rào tre.
Người thứ nhất nhìn sang, hỏi: “Sao vườn ông không xịt nhiều thuốc mà cây vẫn sống?”.
Người thứ hai cười: “Tui không trị sâu, tui lo cho đất. Đất khỏe thì cây tự lo được phần nào”.
Người thứ nhất im lặng. Anh nhìn lại khu vườn của mình, xanh nhưng nặng nề.
Lời thì thầm của khu vườn
Chuyển từ trồng lúa sang làm vườn, không chỉ là đổi cây trồng. Đó là đổi cách nghĩ. Một con đường là tiếp tục chạy theo giá vật tư, mỗi mùa lại thêm nỗi lo mới. Con đường kia là học cách làm bạn với đất, đi chậm hơn, nhưng vững hơn.
Khu vườn không chỉ cho trái. Khu vườn còn dạy người làm vườn cách tự đứng vững. Và đôi khi, sự khác biệt giữa hai người nông dân không nằm ở giống cây họ trồng, mà nằm ở niềm tin bà con đặt vào đất, và vào chính mình.