Có một câu hỏi chưa bao giờ cũ: “Nông thôn là gì?”. Có người trả lời: là nơi sinh sống của phần lớn dân cư, là nơi tạo ra lúa gạo, nông sản. Có người nói: là ký ức tuổi thơ, là chốn quay về. Nhưng nếu chỉ nhìn nông thôn bằng ánh mắt của con số, của sản lượng, của hạ tầng, ta sẽ dễ bỏ quên chiều sâu nhân văn. Bởi nông thôn không chỉ là không gian sản xuất, mà còn là không gian văn hóa, là nơi bảo tồn di sản của dân tộc.
Nông thôn hạnh phúc, nông thôn hài hòa
Hạnh phúc nông thôn không chỉ được đo bằng thu nhập. Hạnh phúc là khi người dân được sống trong môi trường trong lành, có tình làng nghĩa xóm đậm đà, có niềm tự hào về bản sắc, có sự tin tưởng vào lãnh đạo cơ sở. Đó là sự hài hòa giữa đời sống vật chất và đời sống tinh thần, giữa “cơm no áo ấm” và “niềm tin, sự gắn bó”.
Một nông thôn hạnh phúc là nơi người dân không chỉ trồng lúa, trồng hoa, nuôi cá để bán, mà còn giữ được nếp nhà, hương ước, những lễ hội truyền thống, những câu ca dao, điệu hò. Là nơi mà hạ tầng cứng như đường, điện, trường, trạm đi đôi với hạ tầng mềm: quy ước cộng đồng, văn hóa ứng xử, sự cố kết xã hội, năng lực làm chủ của cộng đồng.
Cần một ngành đào tạo về nông thôn
Để đi tới nông thôn hạnh phúc, chúng ta không thể chỉ dựa vào các chương trình kinh tế - kỹ thuật, bằng những định mức, đơn giá, bằng những tiêu chí cứng. Nông thôn cần được nghiên cứu, giảng dạy và đào tạo như một ngành học độc lập, gọi là “Nông thôn học”.
Ngành học ấy phải đặt trọng tâm vào:
Chúng ta có ngành Xã hội học, ngành Nông học, ngành Quản lý công. Nhưng vẫn thiếu một ngành đi sâu vào “linh hồn nông thôn”, một ngành có thể đào tạo những người hiểu sâu sắc về tính cộng đồng, bản sắc, quy luật phát triển xã hội nông thôn.
Nghiên cứu xã hội học nông thôn - tấm gương từ thế giới
Ở Nhật Bản, người ta không chỉ phát triển nông thôn bằng cơ giới hóa. Họ phát triển từ ý niệm Satoyama: làng quê vừa là nơi sản xuất, vừa là di sản thiên nhiên - văn hóa. Ở Hàn Quốc, phong trào Saemaul Undong đã thành công không chỉ vì bê tông hóa đường làng, mà vì khơi dậy tinh thần tự lực, tự cường của nông dân. Ở châu Âu, nhiều ngôi làng cổ tồn tại hàng trăm năm vẫn là nơi đáng sống, bởi quy hoạch tôn trọng cấu trúc xã hội truyền thống, không phá vỡ cảnh quan.
Những nghiên cứu xã hội học nông thôn cho thấy: nơi nào biết phát huy trí tuệ cộng đồng, giữ gìn bản sắc, nâng đỡ sáng kiến của cư dân và lãnh đạo cơ sở, nơi ấy phát triển bền vững hơn những nơi chỉ chạy theo chỉ tiêu kinh tế.
Yếu tố con người - trung tâm của mọi thay đổi
Nông thôn mới không thể chỉ là sản phẩm của những bản quy hoạch từ trên xuống. Nó cần sự đồng sáng tạo của người dân. Người nông dân hôm nay không chỉ là người sản xuất, mà còn là người làm du lịch, làm văn hóa, làm thương hiệu. Người cán bộ xã, phường không chỉ là người quản lý, mà phải là người khơi gợi sáng kiến, tạo không gian phát triển.
Cần tránh sao chép rập khuôn, gò ép, khô cứng. Nông thôn mỗi vùng miền có sắc thái riêng: làng Bắc bộ với cây đa, bến nước, sân đình, với chầu văn, quan họ; làng miền Trung với lũy tre làng kiên cường trong bão lũ, vớ dân ca, bài chòi; nông thôn Nam bộ, miền đất khẩn hoang cuối cùng của đất nước, với sông nước, chợ nổi, đờn ca tài tử. Chính sự khác biệt ấy mới làm nên sự phong phú của nông thôn Việt Nam.
Đào tạo đội ngũ hiểu nông thôn từ chiều sâu
Một chương trình nông thôn mới, dù có tiêu chí, có nguồn lực, có hạ tầng, vẫn cần nhất là con người dẫn dắt. Nếu người lãnh đạo cơ sở, cán bộ xã phường chỉ nhìn nông thôn như những “chỉ tiêu cứng” phải hoàn thành bao nhiêu ki-lô-mét đường, bao nhiêu căn nhà kiên cố thì sẽ dễ rơi vào lối mòn: sao chép, gò ép, khô cứng.
Nhưng nếu đội ngũ ấy được đào tạo những kiến thức về nông thôn như một khoa học, sẽ có một cái nhìn mới, khác hơn:
Chính cái nhìn mới ấy sẽ giúp họ kích hoạt và làm hồi sinh những giá trị nông thôn còn tiềm ẩn, thậm chí bị bỏ quên: một làng nghề tưởng đã mai một, một lễ hội tưởng đã nhạt phai, một câu chuyện bản địa tưởng đã bị lãng quên.
Hạt nhân của sự thay đổi
Chuyên gia, lãnh đạo, cán bộ công chức cấp xã được trang bị tri thức “Nông thôn học” sẽ trở thành “người khơi gợi” thay vì chỉ là “người quản lý”. Đội ngũ ấy không đơn thuần “thực hiện chỉ tiêu”, mà biết khơi dậy sáng kiến từ cộng đồng, biết trao quyền cho dân, biết tôn trọng sự đa dạng của từng làng quê.
Đội ngũ chuyên gia nông thôn sẽ biết làm sao để mỗi làng quê có một câu chuyện riêng, và nhiệm vụ của họ là giúp câu chuyện ấy được kể lại, được lan tỏa, được nối dài bằng sức sáng tạo của cư dân hôm nay.
Thông điệp gợi mở
Nông thôn hạnh phúc không thể xây dựng bằng sao chép mô hình, mà bằng sự thấu hiểu. Nông thôn hài hòa không thể chỉ dựa vào con số, mà phải dựa vào con người. Nông thôn di sản không thể bảo tồn bằng bảo tàng tĩnh, mà bằng chính đời sống năng động của cộng đồng.
Muốn vậy, cần một thế hệ mới của những “chuyên gia nông thôn”, những cán bộ xã, lãnh đạo cơ sở, trí thức trẻ, mang trong mình cả kiến thức khoa học, cả sự nhạy cảm nhân văn, cả lòng yêu làng quê. Thế hệ ấy sẽ là người dẫn đường để nông thôn không chỉ đổi mới bề ngoài, mà còn đổi mới tận chiều sâu.
Khi chúng ta đầu tư cho đào tạo và huấn luyện đội ngũ hiểu biết về Nông thôn học, là chúng ta gieo một hạt giống lâu dài. Bởi mỗi người cán bộ xã, nếu có tư duy mới, sẽ là một ngọn đèn soi rọi cả cộng đồng. Và khi nhiều ngọn đèn cùng sáng, cả nông thôn sẽ trở thành không gian hạnh phúc, hài hòa, và di sản, không chỉ cho hôm nay, mà cho nhiều thế hệ mai sau.
Gợi mở cho Chương trình xây dựng nông thôn mới
Chương trình Nông thôn mới trong giai đoạn tới cần vượt khỏi khuôn khổ “tiêu chí hạ tầng”, để hướng đến một không gian phát triển toàn diện hơn:
Lời nhắn gửi
Nông thôn là cội nguồn, là nơi lưu giữ ký ức, là “bảo tàng sống” của di sản dân tộc. Khi chúng ta nghĩ về nông thôn như một không gian hạnh phúc, một không gian hài hòa, một không gian di sản, chúng ta sẽ tìm được triết lý phát triển bền vững. Khi ấy, nông thôn sẽ là nơi neo giữ ký ức và khai mở tương lai.
Xây dựng nông thôn mới không chỉ là dựng nhà, trải nhựa, kéo điện. Đó là hành trình vun đắp cho một không gian sống hài hòa giữa thiên nhiên và con người, giữa truyền thống và hiện đại, giữa vật chất và tinh thần.
Bởi lẽ, nông thôn không chỉ nuôi sống ta bằng hạt gạo, con cá, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn ta bằng ký ức, bản sắc, và niềm tin vào tương lai.