Có những hạt giống nảy mầm chỉ sau một mùa vụ, nhưng cũng có những hạt giống cần nhiều năm để bén rễ trong tâm hồn con người. Sách là một hạt giống như thế. Với người nông dân, một cuốn sách không chỉ mang theo tri thức canh tác mà còn mở ra cách nghĩ mới về quê hương, cộng đồng và tương lai của chính mình. Trong chuyên mục "Đọc sách cùng Xích Lô", mời bạn đọc cùng lật mở câu chuyện "Sách cho nông dân – Gieo chữ như gieo hạt", để thấy rằng gieo một trang sách hôm nay cũng chính là gieo những mùa vàng của tri thức, của niềm tin và của một nền nông nghiệp phát triển bền vững mai sau.
Có lần về một vùng quê, hỏi một bác nông dân lớn tuổi: “Bác có đọc sách không?”. Bác cười hiền: “Không nhiều chữ, nhưng nghe người khác đọc thì nhớ”.
Câu trả lời ấy khiến người ta chững lại. Hóa ra, vấn đề không phải là nông dân có đọc sách hay không, mà là sách có tìm được đường về nông thôn hay chưa, có được viết và trao đi theo cách để người ta muốn đọc hay chưa.
Nông thôn, nếu thiếu sách, giống như cánh đồng chỉ bón phân mà không giữ giống. Có thể được mùa trước mắt, nhưng khó đi đường dài.
Ở nhiều quốc gia trên thế giới, sách cho nông dân không được coi là chuyện phụ. Họ xem sách như một dạng hạ tầng mềm, bên cạnh đường đi, điện sáng, nước sạch.
Ở Nhật Bản, thư viện làng thường đặt cạnh nhà văn hóa, hợp tác xã. Người nông dân ghé đọc sách sau buổi làm đồng, đọc không chỉ sách kỹ thuật mà cả sách đời sống, giáo dục con cái, văn hóa địa phương. Đọc để làm nông tử tế hơn và sống an yên hơn.
Ở Hàn Quốc, trong phong trào làng mới, sách không nằm yên trên giá. Người ta đọc cùng nhau, bàn cùng nhau, rồi làm cùng nhau. Sách trở thành chất keo gắn cộng đồng, không phải vật trang trí tri thức.
Ở nhiều nước châu Âu, xe thư viện lưu động đi về các vùng nông thôn như chợ phiên. Sách đến với người dân theo lịch quen thuộc, không xa lạ, không hình thức. Sách trở thành một phần nhịp sống, chứ không phải một khẩu hiệu.
Điểm chung của các kinh nghiệm ấy là sách không tách rời cộng đồng, mà gắn chặt với đời sống cộng đồng.
Nếu sách cho nông dân chỉ dừng lại ở hướng dẫn trồng cây, nuôi con, thì sách sẽ nhanh lỗi thời. Thế giới đã đi trước một bước, họ làm sách cho nông thôn theo cách nuôi dưỡng tư duy, chứ không chỉ truyền bá kỹ thuật.
Trong nhiều tủ sách nông thôn ở nước ngoài, người ta thấy sách về đất đai, môi trường, sinh thái; sách về hợp tác, kinh tế cộng đồng; sách kể chuyện làng quê, hồi ký, văn học giản dị; sách về giáo dục gia đình, nuôi dạy con.
Bởi người nông dân hôm nay không chỉ cần biết làm ra bao nhiêu, mà cần hiểu vì sao phải làm khác đi, làm thế nào để con cháu còn muốn ở lại làng.
Một hiểu lầm thường gặp là nghĩ rằng đọc sách để “nâng trình độ”. Thực ra, đối với nông dân, đọc sách trước hết là để hiểu mình đang ở đâu trong bức tranh rộng lớn hơn.
Khi người trồng lúa đọc câu chuyện của người trồng lúa ở nơi khác, bà con hiểu rằng khó khăn của mình không phải cá biệt. Khi người làm hợp tác xã đọc những câu chuyện thành - bại của nơi khác, bà con bớt nóng vội, bớt làm liều.
Sách lúc ấy giống như tấm bản đồ, không đi thay con đường, nhưng giúp người đi đường biết mình đang ở khúc nào, phía trước có những cua gấp ra sao.
Kinh nghiệm thế giới cho thấy, không thể trông chờ hoàn toàn vào thị trường để đưa sách về nông thôn. Vai trò của Nhà nước, chính quyền địa phương và các tổ chức xã hội là rất quan trọng.
Chính quyền tạo lập thư viện xã, tủ sách thôn, không gian đọc trong nhà văn hóa, hội quán cộng đồng. Cán bộ cơ sở, khuyến nông, hội đoàn trở thành người giới thiệu sách, chứ không phải người áp đặt. Doanh nghiệp, hợp tác xã đồng hành bằng cách gắn sách với sinh hoạt sản xuất, đào tạo, họp bàn.
Ở nhiều nơi, một người đọc sách tốt có thể kéo theo cả một nhóm cùng đọc. Người ta không gọi đó là phong trào, mà là thói quen được nuôi dưỡng.
Nông thôn có rất nhiều câu chuyện, nhưng lại có rất ít người viết ra. Không phải vì không có điều để kể, mà vì nhiều người nghĩ câu chuyện của mình “nhỏ quá”, “đời thường quá”. Nhưng chính những điều đời thường ấy lại là thứ nông thôn đang thiếu trên giá sách.
Với những người đang viết sách, xin hãy viết chậm lại một chút, gần hơn một chút. Viết sao để người nông dân đọc mà không thấy mình bị dạy, không thấy mình đứng ngoài cuộc. Một cuốn sách hay cho nông thôn không phải là cuốn sách chỉ bảo người ta phải làm gì, mà là cuốn sách giúp người ta tự nhận ra vì sao nên làm khác đi.
Còn với những người chưa từng nghĩ mình là người viết, xin đừng vội gạt đi ý nghĩ đó. Một người nông dân giữ được rừng, một cán bộ xã làm được việc khó, một người làm hợp tác xã vượt qua đổ vỡ, một doanh nghiệp nông nghiệp đi lên từ khởi nghiệp, một nhà khoa học, một chuyên gia xã hội học, một cán bộ trong bộ máy quản lý nông nghiêp, một khuyến nông viên bám ruộng vườn… Mỗi người đều đang mang trong mình một cuốn sách chưa viết.
Không cần viết dài. Không cần viết hay ngay. Chỉ cần viết thật. Thế giới đã có rất nhiều sách lý thuyết. Điều nông thôn cần hơn là những cuốn sách bước ra từ thực tế, có bùn đất trên trang viết, có mồ hôi trong từng dòng chữ. Sách có thể là truyện tranh, là bút ký, là tự sự gửi gắm của người trong cuộc… .
Gieo một hạt giống, vài tháng sau có thể thu quả.
Nhưng gieo một cuốn sách, có khi nhiều năm sau mới thấy kết trái. Trái ấy không luôn đo bằng tiền. Nó là một người nông dân biết cân nhắc trước khi phá rừng; một hợp tác xã biết họp bàn thay vì mạnh ai nấy làm; một đứa trẻ lớn lên trong ngôi nhà có sách, không vội rời quê
Kinh nghiệm thế giới cho thấy nông thôn bền vững là nông thôn biết đọc, biết nghĩ và biết bàn với nhau. Và sách, nếu được đặt đúng chỗ, đọc đúng cách, sẽ không nằm yên trên giá. Nó sẽ lặng lẽ làm công việc của đất, nuôi dưỡng từ gốc, để nông thôn không chỉ tồn tại, mà đi tiếp một cách có chiều sâu và có niềm tin.
Có một câu nói của một danh nhân khiến cho chúng ta suy ngẫm: “Nếu tôi có quyền thế, tôi sẽ đem sách mà gieo rắc khắp mặt địa cầu như ngươdi ta gieo lúa trên những luồng cày vậy”.
Còn chần chừ gì nữa, chúng ta hãy cùng nhau gieo chữ, gieo sách nhé!