Giữa lòng phố núi Buôn Ma Thuột hôm nay, nơi những con đường mới đang nối dài theo nhịp phát triển của đô thị, vẫn có một buôn làng lặng lẽ giữ cho mình dáng hình nguyên sơ của Tây Nguyên xưa. Đó là Buôn Akǒ Dhông – nơi những mái nhà dài Ê Đê còn nép mình dưới bóng cây cổ thụ, nơi khói bếp vẫn bay lên mỗi sớm và tiếng cồng chiêng vẫn ngân vang trong những đêm lửa đỏ giữa đại ngàn.
Người ta thường nói muốn hiểu Tây Nguyên thì phải nghe tiếng chiêng trong đêm, phải ngồi bên bếp lửa nhà dài và phải nhìn thấy cách người Ê Đê sống cùng cộng đồng của mình. Ở Akǒ Dhông, tất cả những điều ấy vẫn còn hiện hữu, không phải như một lát cắt được lưu giữ trong bảo tàng, mà như một phần đời sống vẫn đang tiếp diễn từng ngày giữa nhịp chuyển hiện đại của phố núi.
Buổi sáng ở Akǒ Dhông luôn bắt đầu rất chậm...
Khi mặt trời còn chưa lên hẳn khỏi những rẫy cà phê phía xa, ánh nắng đầu ngày đã len qua những tán cây cổ thụ phủ đầy rêu xanh, rơi xuống con đường nhỏ quanh co dẫn vào buôn làng. Không gian nơi đây thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ: tiếng gà gáy vọng từ cuối buôn, tiếng chổi tre xào xạc trước hiên nhà, tiếng gọi nhau đi rẫy của người phụ nữ Ê Đê và mùi cơm mới quyện cùng khói bếp lan trong gió sớm.
Giữa khoảng bình yên ấy, những ngôi nhà dài bằng gỗ nằm nối nhau như những con thuyền neo giữa đại ngàn. Có căn nhà đã bạc màu theo năm tháng, mái gỗ phủ rêu phong, những bậc cầu thang đã nhẵn bóng bởi dấu chân của bao thế hệ. Dẫu thời gian đi qua và phố thị đang mở rộng từng ngày, các ngôi nhà dài ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ truyền thống của người Ê Đê xưa.
Với người Ê Đê, nhà dài không đơn thuần là nơi ở. Đó là linh hồn của buôn làng, là nơi lưu giữ ký ức gia đình và là biểu tượng của chế độ mẫu hệ đã tồn tại hàng trăm năm trong đời sống cộng đồng.
Theo phong tục của người Ê Đê, phụ nữ giữ vai trò trung tâm trong gia đình. Con gái út là người thừa kế tài sản, giữ bếp lửa và tiếp nối nếp sống dòng họ. Người đàn ông sau khi cưới sẽ về sống bên gia đình vợ, cùng chăm lo cho mái nhà dài và cộng đồng buôn làng. Bởi vậy, trong mỗi ngôi nhà luôn có sự hiện diện của nhiều thế hệ cùng chung sống, cùng chia sẻ bữa cơm, công việc và những lễ nghi truyền thống.
Gìn giữ văn hóa như gìn giữ những hạt giống quý của đại ngàn
Người già trong buôn vẫn thường nói: “Còn nhà dài là còn người Ê Đê”.
Câu nói ấy như một lời nhắc nhở lặng lẽ về sự gắn bó giữa con người với cội nguồn văn hóa của mình. Bởi thế, dù cuộc sống hiện đại đang đổi thay từng ngày, nhiều gia đình ở Akǒ Dhông vẫn giữ ngôi nhà gỗ cũ như giữ lại một phần hồn cốt của tổ tiên.
Trong không gian ấy, tiếng kể sử thi vẫn vang lên bên bếp lửa những đêm mưa dài. Những người phụ nữ vẫn cần mẫn bên khung dệt thổ cẩm, đôi bàn tay thoăn thoắt đưa từng sợi chỉ màu thành hoa văn của núi rừng. Lũ trẻ lớn lên cùng tiếng chiêng trong các mùa lễ hội, cùng những câu chuyện cổ được kể bởi ông bà dưới mái nhà dài đã nhuốm màu thời gian.
Người Ê Đê ở Akǒ Dhông gìn giữ văn hóa như gìn giữ những hạt giống quý của đại ngàn.
Qua bao thế hệ, họ nâng niu từng chiếc chiêng cổ, từng ché rượu cần, từng tấm thổ cẩm và cả những nghi lễ cộng đồng như một phần máu thịt của buôn làng. Giữa những đổi thay của cuộc sống hiện đại, các giá trị ấy vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, lặng lẽ nhưng bền bỉ như mạch nước ngầm chảy dưới lòng đất đỏ bazan. Khi màn đêm buông xuống, Akǒ Dhông khoác lên mình vẻ đẹp huyền hoặc rất riêng của Tây Nguyên.
Giữa sân nhà cộng đồng, ánh lửa bập bùng soi lên những khuôn mặt sạm nắng của các nghệ nhân già. Tiếng cồng chiêng bắt đầu vang lên, trầm hùng và sâu thẳm như vọng về từ núi rừng xa thẳm. Với người Ê Đê, cồng chiêng không chỉ là âm nhạc.
Đó là tiếng nói của thần linh, là linh hồn của buôn làng và là sợi dây kết nối con người với tổ tiên. Tiếng chiêng hiện diện trong lễ mừng lúa mới, lễ cúng bến nước, lễ cưới hay những dịp cộng đồng sum họp. Mỗi chiếc chiêng đều được xem như có linh hồn riêng và được gìn giữ như báu vật của gia đình.
Trong ánh lửa đêm, những nghệ nhân già nhắm mắt đánh từng nhịp chiêng cổ. Âm thanh ấy khi khoan thai như tiếng suối chảy qua ghềnh đá, khi dồn dập như bước chân voi rừng giữa mùa săn. Những cô gái Ê Đê trong váy thổ cẩm uyển chuyển theo điệu múa xoang truyền thống, mái tóc dài đung đưa theo nhịp chiêng ngân vang giữa khoảng tối đại ngàn.
Du khách ngồi quanh ché rượu cần, lặng người nghe tiếng chiêng lan vào gió đêm. Có người lần đầu đến Tây Nguyên đã xúc động khi nhận ra rằng ở nơi này, văn hóa không nằm trên sân khấu dựng sẵn hay sau lớp kính của bảo tàng, mà vẫn đang sống trong từng hơi thở đời thường của buôn làng.
Chính những giá trị văn hóa đặc sắc ấy đã tạo nên sức hút riêng cho Buôn Akǒ Dhông và mở ra hướng phát triển du lịch cộng đồng trong nhiều năm qua.
Ban đầu, chỉ vài hộ dân đón khách tham quan, giới thiệu nhà dài hay biểu diễn cồng chiêng. Nhưng rồi từ những bước đi nhỏ ấy, người dân bắt đầu mở homestay, phục vụ ẩm thực truyền thống, bán sản phẩm thủ công và tổ chức các hoạt động trải nghiệm đời sống Ê Đê.
Những ngôi nhà dài dần trở thành nơi lưu trú cho du khách muốn sống cùng nhịp sinh hoạt của buôn làng.
Buổi sáng, du khách theo người dân ra rẫy cà phê, học cách chăm sóc cây trồng, nghe kể chuyện về mùa mưa, mùa nắng của Tây Nguyên. Buổi chiều, họ cùng phụ nữ Ê Đê dệt thổ cẩm, nấu cơm lam, gà nướng hay chuẩn bị ché rượu cần cho đêm giao lưu văn hóa.
Mọi trải nghiệm ở Akǒ Dhông đều diễn ra rất tự nhiên, như một phần nhịp sống vốn có của buôn làng. Không có những chương trình dàn dựng cầu kỳ, cũng không có sự ồn ào của du lịch đại trà. Điều khiến du khách lưu luyến nơi đây chính là cảm giác được sống chậm lại giữa không gian văn hóa còn nguyên hơi thở của đại ngàn.
Du lịch cộng đồng và du lịch nông nghiệp đang từng bước tạo ra sinh kế bền vững cho người dân nơi đây.Nếu trước kia phần lớn thu nhập phụ thuộc vào nương rẫy và cà phê, thì nay nhiều gia đình đã có thêm nguồn sống từ chính văn hóa và đời sống bản địa của mình.
Những người phụ nữ từng chỉ gắn bó với khung dệt trong góc nhà nay có thể kiếm thêm thu nhập từ các sản phẩm thổ cẩm thủ công. Những người đàn ông ngoài thời gian làm rẫy còn tham gia biểu diễn cồng chiêng, hướng dẫn du khách trải nghiệm đời sống buôn làng. Người trẻ biết sử dụng mạng xã hội để quảng bá homestay, bán sản phẩm địa phương hay giới thiệu văn hóa Ê Đê đến du khách gần xa.
Du lịch cũng mở ra cơ hội để nhiều người trẻ quay trở về với buôn làng...
Trước đây, không ít thanh niên rời quê lên thành phố làm việc vì thiếu sinh kế ổn định. Nhưng khi du lịch cộng đồng phát triển, họ bắt đầu nhìn thấy tương lai ngay trên chính mảnh đất quê hương mình.
Có người trở thành hướng dẫn viên cộng đồng. Có người mở homestay bên ngôi nhà dài của gia đình. Có người kết hợp du lịch với mô hình nông nghiệp trải nghiệm, dẫn du khách đi hái cà phê, thưởng thức đặc sản địa phương và nghe kể chuyện về văn hóa Ê Đê bên bếp lửa đêm.
Du lịch vì thế không chỉ mang lại thu nhập, mà còn giúp cộng đồng giữ được người trẻ ở lại với buôn làng, giữ được nghề truyền thống và duy trì nhịp sống văn hóa giữa đại ngàn.
Điều đáng quý hơn cả là người dân Akǒ Dhông ngày càng nhận ra rằng chính bản sắc văn hóa mới là tài sản lớn nhất của cộng đồng.
Nếu trước đây nhà dài, cồng chiêng hay nghề dệt chỉ là một phần quen thuộc trong đời sống, thì nay họ hiểu rằng đó chính là “vốn quý” để phát triển kinh tế bền vững và giữ gìn bản sắc dân tộc. Từ đó, tinh thần gắn kết cộng đồng cũng được bồi đắp mạnh mẽ hơn.
Người dân cùng nhau tổ chức các đêm giao lưu văn hóa, giữ gìn không gian buôn làng và hỗ trợ nhau trong hoạt động du lịch. Những nghệ nhân lớn tuổi truyền dạy đánh chiêng, múa xoang cho lớp trẻ. Các gia đình chia sẻ kinh nghiệm làm homestay, nấu món ăn truyền thống và đón tiếp du khách như đón người thân trở về nhà.
Ở Akǒ Dhông, du lịch không đơn thuần là dịch vụ. Đó còn là cách để cộng đồng cùng nhau giữ lấy văn hóa của mình. Tuy nhiên, phía sau những tín hiệu tích cực ấy vẫn còn nhiều trăn trở.
Hoạt động du lịch hiện nay chưa thật sự đồng bộ, thiếu sự liên kết chặt chẽ giữa các hộ dân và chưa có mô hình quản lý thống nhất. Một số hoạt động văn hóa cũng đứng trước nguy cơ bị “biểu diễn hóa” chạy theo nhu cầu thương mại mà thiếu định hướng bảo tồn lâu dài.
Nhiều người già trong buôn lo rằng nếu phát triển quá nhanh, tiếng chiêng rồi sẽ chỉ còn là tiết mục dành cho du khách, còn nhà dài sẽ dần mất đi hơi thở sinh hoạt cộng đồng vốn có.
Nỗi lo không dễ gọi thành lời...
Bởi văn hóa chỉ thật sự sống khi nó hiện diện trong đời sống thường ngày của cộng đồng, chứ không phải trong những màn trình diễn được lặp lại theo lịch cố định.
Bởi vậy, để du lịch cộng đồng phát triển bền vững, Akǒ Dhông cần nhiều hơn sự kết nối giữa người dân, chính quyền địa phương và các đơn vị làm du lịch. Cần có quy hoạch dài hơi để vừa phát triển sinh kế cho cộng đồng, vừa giữ được không gian văn hóa nguyên bản của buôn làng.
Người dân phải thực sự trở thành chủ thể của du lịch, được tham gia quản lý, chia sẻ lợi ích công bằng và cùng quyết định hướng phát triển cho cộng đồng mình.
Quan trọng hơn cả, du lịch ở Akǒ Dhông không nên chỉ dừng lại ở việc “xem văn hóa”, mà cần tạo ra những trải nghiệm để du khách hiểu và cảm nhận được đời sống thật của người Ê Đê. Chỉ khi văn hóa tiếp tục sống trong sinh hoạt thường ngày của cộng đồng, những giá trị ấy mới có thể tồn tại lâu dài.
Giữa nhịp chuyển không ngừng của phố núi hôm nay, Buôn Akǒ Dhông vẫn lặng lẽ giữ cho mình tiếng chiêng của đại ngàn, mái nhà dài của chế độ mẫu hệ và bếp lửa ấm truyền từ đời này sang đời khác, nơi những hạt giống của rừng xanh, văn hóa Ê Đê nơi đây vẫn đang được gìn giữ, nuôi dưỡng và trao truyền âm thầm giữa lòng Tây Nguyên.