Câu chuyện cá lưỡi trâu

Câu chuyện cá lưỡi trâu

Thứ sáu, 3/4/2026, 08:06 (GMT+7)
logo Từ câu chuyện cá lưỡi trâu, loài cá sống thấp mà hiểu sâu, ta chợt nghĩ đến những trang sách cũng lặng lẽ như vậy. Có những cuốn không ồn ào, không nổi bật, nhưng đọc rồi lại nhớ hoài, ngấm lúc nào không hay. “Đọc sách cùng xích lô” cũng vậy, chậm rãi thôi, nhưng biết đâu lại chở mình đi xa, theo một cách rất thiệt lòng.
anh-cac-luoi-trau_1774489220.jpg
Cá lưỡi trâu – không ồn ào, không vội vã, cứ vậy mà sống trọn với dòng nước quê. Giống như những điều quê mùa thôi, mà đi xa rồi mới thấy nhớ quay quắt. Ảnh Minh họa

Ngày xưa, ở những con sông hiền hòa miền Tây, có một loài cá mang cái tên nghe vừa lạ vừa quen: Cá lưỡi trâu.

Thân mỏng, mình dẹp, nằm sát đáy sông.

Không bơi nhanh, không vươn cao, không tranh giành dòng nước.

Cá lưỡi trâu sống thấp.

Thấp đến mức nhiều khi người ta quên mất nó đang ở đó. Nhưng cũng chính vì sống thấp, cá lưỡi trâu hiểu rất rõ đáy sông. Nó biết chỗ nào là bùn mềm, chỗ nào là cát mịn, chỗ nào dòng nước xiết, chỗ nào yên ả. Nó không chống lại dòng chảy, mà nương theo dòng, lặng lẽ tồn tại.

Người miền Tây thương cá lưỡi trâu không phải vì nó hiếm, mà vì thịt ngọt, vì ăn rồi nhớ, và vì nó gắn với những bữa cơm đạm bạc sau buổi làm đồng, làm ruộng.

Có người từng hỏi: Sao cá lưỡi trâu không bơi cao lên cho dễ thấy, cho khỏi bị quên?”. Nhưng có lẽ, cá lưỡi trâu chưa bao giờ muốn nổi bật. Nó chọn cách ở lại với đáy sông, nơi ít ánh sáng, nhưng nhiều sự bền bỉ.

Giống như nhiều người nông dân quê mình.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Cúi xuống với đất, với nước, với công việc mỗi ngày.

anh-ca-luoi-trau-1_1774489704.jpg
Cá lưỡi trâu – lặng lẽ nơi đáy sông, như những điều bình dị mà càng nhớ càng thương. Ảnh Minh họa

Cá lưỡi trâu dạy ta một điều giản dị. Không phải cứ đi nhanh là đi xa. Không phải cứ nổi lên là có giá trị. Có những giá trị nằm rất thấp, nếu không cúi xuống, sẽ không bao giờ thấy.

Ngày nay, khi nói chuyện phát triển, người ta hay nói đến đỉnh cao, đến bứt phá, đến tăng tốc. Nhưng đôi khi, cần dừng lại để nhớ rằng: Muốn đi xa, phải hiểu đáy sông. Muốn bền, phải biết sống thấp.

Như cá lưỡi trâu lặng lẽ, hiền hòa, nhưng ở lại rất lâu trong ký ức của người đã từng ăn, từng thương, từng sống cùng con nước.

Lê Minh Hoan