Bồn bồn - Món quà của đất ngập nước và tri thức bản địa

Bồn bồn - Món quà của đất ngập nước và tri thức bản địa

Thứ năm, 2/4/2026, 06:30 (GMT+7)
logo Giữa miền đất ngập nước mặn – ngọt giao hòa, Bồn bồn hiện lên như món quà bình dị mà bền bỉ của thiên nhiên và tri thức bản địa. Không chỉ nuôi sống bao phận người, loài cây ấy còn kể câu chuyện sâu sắc về cách con người sống hài hòa, biết “chia phần” cho đất trời. Từ những thân Bồn bồn mảnh mai, mở ra hành trình suy ngẫm về sinh kế bền vững và sự lành của tự nhiên.
anh-bon-bon-mien-tay_1774411869.png
Bồn bồn là loài cây gắn bó sâu sắc với đời sống của cư dân vùng đất ngập nước. Ảnh Minh họa

Ở những vùng trũng ven biển miền Tây, nơi nước mặn và nước ngọt giao hòa, có một loài thực vật âm thầm mà kiên cường mang tên Bồn bồn. Nó không rực rỡ như hoa súng, không tỏa hương như sen, nhưng lại là loài cây gắn bó sâu sắc với đời sống của cư dân vùng đất ngập nước. Người ta quen gọi nó bằng giọng mộc mạc: “Đi cắt Bồn bồn”, muối Bồn bồn”, như gọi tên một người bạn quen thuộc trong bữa cơm quê.

Một phần của hệ sinh thái – Một phần của sinh kế

Bồn bồn, còn gọi là cây cỏ năn cạn, mọc thành từng đám ở những nơi đất trũng, bãi bồi, cửa sông, vùng nước lợ, nơi mà các loại cây trồng khác khó sinh tồn. Hệ rễ của bồn bồn đan xen chằng chịt, giúp cố định phù sa, lọc nước, và tạo nơi trú ngụ cho nhiều loài thủy sinh. Với người bản địa, đó là “máy lọc tự nhiên” của đất trời, là tài nguyên sinh thái quý giá mà không cần bê-tông hóa hay cơ giới hóa.

Nhưng Bồn bồn không chỉ là cây, nó là cần câu sinh kế. Người dân cắt Bồn bồn non về bó thành từng chùm, muối chua, trộn gỏi tôm thịt, hay làm rau ăn sống, món ăn dân dã mà tinh tế, đậm vị đồng quê. Ở Trà Vinh, Bạc Liêu, Cà Mau… mùa Bồn bồn cũng là mùa tạo thêm thu nhập cho nhiều hộ nghèo. Những bó Bồn bồn trắng nõn, giòn ngọt được chở đi khắp chợ miền Tây, rồi đến cả những nhà hàng sang trọng ở thành phố lớn.

anh-bon-bon-mien-tay_1774411927.jpg
Cây Bồn bồn sinh trưởng nhiều ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ảnh Minh họa

Tri thức bản địa - Nghệ thuật sống cùng thiên nhiên

Bà con Khmer Nam Bộ có cách riêng để giữ Bồn bồn, không cắt hết gốc, để cây tái sinh vụ sau. Người Kinh thì biết chọn đúng thời điểm nước rút, khi thân non vừa nhú, để “ngọt như mía non”. Tri thức ấy không sách nào dạy, mà được truyền qua tay mẹ, qua câu nói của cha, qua bao mùa nước nổi.

Người già ở Bạc Liêu vẫn thường nói: Chừng nào còn Bồn bồn, còn nước ngọt, còn cá tôm vô ruộng thì đất mình còn sống”. Đó không chỉ là kinh nghiệm canh tác, mà là triết lý thuận thiên, tôn trọng tự nhiên, sống trong giới hạn của thiên nhiên, không khai thác đến kiệt quệ mà biết chia phần” cho đất, cho nước, cho muôn loài.

Giá trị mới trong bối cảnh mới

Ngày nay, khi các vùng đất ngập nước đang bị thu hẹp, khi con người tìm cách khôi phục sinh kế bền vững và kinh tế sinh thái, Bồn bồn trở lại như một biểu tượng của phát triển thuận tự nhiên. Nhiều nơi đã tổ chức mô hình du lịch sinh thái Bồn bồn”, khách được lội ruộng, cắt Bồn bồn, muối chua, thưởng thức món ăn bản địa và nghe kể chuyện về mùa nước nổi.

Các viện nghiên cứu môi trường xem Bồn bồn là loài thực vật chỉ thị cho sức khỏe của hệ sinh thái đất ngập nước, đồng thời là nguyên liệu tiềm năng trong xử lý nước thải sinh học, trong sản xuất vật liệu sinh học tái tạo, hoặc phát triển sản phẩm OCOP đặc trưng địa phương.

bbmt_1774411963.jpg
Bồn bồn mang đến nhiều công dụng khác nhau từ đáp ứng nhu cầu dệt vải, lợp tranh trong đời sống đến chế biến các món ngon tốt cho sức khỏe. Ảnh Minh họa

Khi thiên nhiên dạy con người cách sống

Bồn bồn không bon chen, chỉ mọc nơi trũng nước, chịu ngập, chịu mặn. Nhưng chính sự khiêm nhường ấy khiến nó trở thành người thầy” âm thầm của cư dân miền nước. Nó dạy con người bài học về sự kiên cường trong nghịch cảnh, về cách tồn tại mà không phá đi môi trường, về sự cộng sinh giữa người và đất.

Như người nông dân vùng nước lợ vẫn nói: "Bồn bồn mọc nơi đâu, chỗ đó lành”. Có lẽ, trong hành trình phát triển nông nghiệp sinh thái và thích ứng biến đổi khí hậu hôm nay, chúng ta cần học lại cách lành” của thiên nhiên, từ những thân bồn bồn mảnh mai mà tràn đầy sức sống ấy.

 

Lê Minh Hoan