news
Câu chuyện ngụ ngôn  con Giun đất và môi trường

Câu chuyện ngụ ngôn con Giun đất và môi trường

Thứ bảy, 21/3/2026, 07:11 (GMT+7)
logo

Một sáng tinh mơ trong khu vườn sau trường học, khi sương còn đọng trên đầu lá, một con giun đất nhỏ bé đang trườn mình dưới lớp đất ẩm, thì bất chợt nghe một tiếng thở dài não nề.

Giun ngước lên, thấy Bà Cây Xoài già đang rì rào cùng gió. Có chuyện gì vậy bà?”, Giun đất hỏi bằng giọng nhỏ như hơi thở đất.

Ta thấy đất khô cằn hơn xưa, lá rụng mà chẳng ai gom bón lại. Mưa xuống thì chảy tràn, nắng lên thì nứt nẻ. Ta sống đã bao mùa mưa nắng, nhưng chưa bao giờ thy lòng đất buồn đến vậy…”, Bà Xoài rì rầm.

Giun đất gật gù: Cháu cũng thấy vậy. Nhiều bạn giun đã bỏ đi nơi khác. Người ta xịt thuốc, cày sâu, đốt rơm… đất chẳng còn chỗ nào an toàn”.

Đúng lúc đó, một con sẻ nhỏ sà xuống, hót vang: Có gì đâu mà lo! Trên cao thì không khí cũng ô nhiễm, nhựa bay đầy trời, rừng chẳng còn chỗ đậu. Dưới đất, trên trời, đâu cũng bị thương”.

Ba sinh vật nhỏ - cây, giun, sẻ - lặng lẽ. Cả khu vườn yên ắng.

Vài ngày sau, một nhóm học sinh đến trồng cây, cải tạo vườn trường. Các cháu không xịt thuốc, mà ủ phân hữu cơ. Các cháu đào hố trồng cây, vun gốc, rải rơm giữ ẩm. Một bé gái tên Linh vô tình bắt gặp giun đất, định hét lên, nhưng rồi cô giáo nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, giun đất là bạn của đất đấy. Nó xới đất, giúp cây thở”.

Cô bé đặt lại con giun xuống đất, mỉm cười.

Từ hôm đó, Giun đất thy lòng đất ấm hơn. Lá cây được ủ lại thành phân. Mưa thấm vào đất chứ không trôi đi. Bà Xoài già nở thêm lộc non. Sẻ nhỏ hót líu lo trên nhành cao.

Giun đất nhìn lên trời và nghĩ: Mình nhỏ thật, chẳng biết nói chuyện như người. Nhưng mỗi lần mình đào một đường hầm, là mình đang giúp đất thở, nước thấm, rễ bám. Mình chẳng cần ai biết, chỉ cần đất sống”.

anh-man-hinh-2026-03-17-luc-22.31.53_1773761611.png

Bài học từ con giun đất

Không phải ai bảo vệ môi trường cũng cần đứng trên bục cao, cầm micro nói lớn.

Có khi, sự thầm lặng cày xới của một sinh vật nhỏ dưới lòng đất lại là hành động bền bỉ nhất.

Giun đất không có mắt, không có miệng,

Nhưng có trái tim gắn bó với đất sâu.

Mỗi người cũng có thể giống giun:

Không ồn ào, không phô trương,

Mà sống tử tế, âm thầm vun đắp cho sự sống quanh mình.

Và nếu ai đó hỏi: Tôi nhỏ bé thế này, làm gì được cho môi trường?”.

Thì hãy nhớ đến giun đất - người hùng thầm lặng của lòng đất quê hương.

Lê Minh Hoan