Nghị định mới về bảo vệ môi trường: Tăng cường kiểm soát ô nhiễm, rõ trách nhiệm thực thi

Nghị định mới về bảo vệ môi trường: Tăng cường kiểm soát ô nhiễm, rõ trách nhiệm thực thi

Thứ ba, 21/4/2026, 07:50 (GMT+7)
logo Chính phủ đã ban hành Nghị định quy định chi tiết một số điều của Luật Bảo vệ môi trường, tạo hành lang pháp lý đồng bộ nhằm tăng cường hiệu lực quản lý, kiểm soát ô nhiễm và bảo vệ các thành phần môi trường trong bối cảnh phát triển mới.
nganh-giay-2-scaled20230918155123_1776678721.jpg
ảnh minh hoạ

Nghị định được xây dựng trên cơ sở kế thừa và cập nhật nhiều nội dung mới, đồng thời sửa đổi, bổ sung bởi các quy định gần đây, đặc biệt là các quy định liên quan đến trách nhiệm tái chế, xử lý chất thải của nhà sản xuất, nhập khẩu.

Làm rõ phạm vi điều chỉnh và đối tượng áp dụng

Theo quy định, Nghị định điều chỉnh toàn diện các hoạt động liên quan đến bảo vệ môi trường, từ quản lý chất lượng nước, không khí, đất đến kiểm soát chất thải và các yếu tố tác động môi trường khác. Đối tượng áp dụng bao gồm cơ quan, tổ chức, cộng đồng dân cư, hộ gia đình và cá nhân có hoạt động liên quan trên toàn lãnh thổ Việt Nam.

Một điểm đáng chú ý là Nghị định đã hệ thống hóa rõ các khái niệm cơ bản như chất thải, nước thải, khí thải, tái chế, tái sử dụng,… nhằm tạo sự thống nhất trong áp dụng pháp luật và nâng cao hiệu quả quản lý.

Tăng cường kiểm soát chất lượng môi trường nước

Nghị định quy định cụ thể nội dung kế hoạch quản lý chất lượng môi trường nước mặt, bao gồm đánh giá hiện trạng, xác định nguồn ô nhiễm, phân vùng xả thải và thiết lập hạn ngạch xả nước thải.

Đặc biệt, việc quản lý được đặt trong chu kỳ 5 năm, gắn với mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội, đồng thời yêu cầu xây dựng hệ thống quan trắc, cảnh báo và kiểm soát ô nhiễm theo hướng khoa học, đồng bộ.

Các giải pháp trọng tâm bao gồm: Kiểm soát chặt nguồn xả thải; Xác định khả năng chịu tải của môi trường nước; Thiết lập lộ trình giảm ô nhiễm đối với các khu vực đã quá tải.

Chủ động ứng phó ô nhiễm không khí

Đối với môi trường không khí, Nghị định yêu cầu xây dựng kế hoạch quản lý từ cấp quốc gia đến địa phương, trong đó nhấn mạnh việc kiểm kê nguồn phát thải, đánh giá tác động đến sức khỏe cộng đồng và triển khai các giải pháp kiểm soát ô nhiễm.

Đáng chú ý, Nghị định quy định rõ các biện pháp khẩn cấp khi xảy ra ô nhiễm không khí nghiêm trọng, như: Hạn chế hoặc tạm dừng hoạt động của cơ sở phát thải lớn; Điều tiết giao thông; Tạm dừng các hoạt động tập trung đông người ngoài trời.

Bảo vệ môi trường đất và kiểm soát ô nhiễm từ nguồn phát sinh

Trong lĩnh vực môi trường đất, Nghị định yêu cầu các hoạt động sản xuất, kinh doanh, sử dụng đất phải bảo đảm không gây ô nhiễm, suy thoái hoặc làm mất khả năng sử dụng đất.

Đồng thời, xác định rõ các khu vực cần điều tra, đánh giá chất lượng môi trường đất, đặc biệt là những khu vực có nguy cơ ô nhiễm cao như khu công nghiệp cũ, khu vực tồn lưu hóa chất, làng nghề đã di dời hoặc đóng cửa.

Hoàn thiện cơ chế trách nhiệm và quản lý tổng hợp

Nghị định nhấn mạnh trách nhiệm của các cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp và cộng đồng trong bảo vệ môi trường, đồng thời thúc đẩy cách tiếp cận quản lý tổng hợp, liên ngành, liên vùng.

Việc phân công rõ trách nhiệm, thiết lập cơ chế giám sát, báo cáo và huy động nguồn lực được coi là điều kiện then chốt để nâng cao hiệu quả thực thi chính sách.

Nghị định không chỉ cụ thể hóa Luật Bảo vệ môi trường mà còn định hình một cách tiếp cận mới: quản lý môi trường dựa trên dữ liệu, kiểm soát theo sức chịu tải và gắn trách nhiệm rõ ràng cho từng chủ thể, hướng tới phát triển bền vững trong dài hạn.

 

Hồng Minh