Thư gửi Minh Khuê và Trọng Nhân – hai cháu trai trẻ dám mơ lớn và chịu làm nhỏ

Thư gửi Minh Khuê và Trọng Nhân – hai cháu trai trẻ dám mơ lớn và chịu làm nhỏ

Thứ tư, 18/3/2026, 10:24 (GMT+7)
logo

Hà Nội, một chiều giữa tháng Năm

Hai cháu Khuê và Nhân thương mến!

Chú vừa được nghe kể về hai cháu – những người trẻ đang đi giữa lòng nước Pháp mà vẫn đau đáu với chuyện giáo dục Việt Nam, với trẻ em nông thôn, với thiết bị học tập, với Tràm Chim.

Thật lòng, chú xúc động.

Trong hàng trăm cuộc họp, hàng ngàn văn bản, có lúc chú tưởng mình đang xa dần những câu chuyện như vậy. Cho đến khi nghe về hai cháu: Một chàng trai Cao Lãnh, một chàng trai Tây Ninh, không ồn ào, không hô khẩu hiệu, mà lặng lẽ biến ước mơ thành thiết bị, biến trăn trở thành hành động.

Trọng Nhân – con trai một thầy giáo Vật Lý. Minh Khuê – cháu của những người từng giữ vai trò lớn trong ngành giáo dục. Nhưng điều làm chú khâm phục không phải là lý lịch, mà là lựa chọn. Hai cháu có thể ở lại Châu Âu, hoặc làm việc trong một môi trường không nhiều thách thức, sống đời êm ả với tri thức đã có. Nhưng hai cháu lại chọn lối ngược chiều, chọn bắt tay làm ra sản phẩm giáo dục sáng tạo,  STEM “Made in VietNam”, không phải để chỉ bán, mà còn để mang đến những điều tốt đẹp hơn cho người Việt. Đó là niềm tin, sự kiêu hãnh và tự hào của tri thức trẻ Việt Nam đối với sự phát triển của đất nước.

anh-man-hinh-2026-03-18-luc-10.57.14_1773806270.png
STEM “Made in VietNam”. Ảnh Minh hoạ

Chú hình dung ra cái xưởng nhỏ bên quận 8 – nơi Nhân chế tạo thiết bị STEM, bán cả nhà để nuôi đam mê. Chú hình dung ra ánh mắt lặng lẽ của Khuê, khi ngồi viết từng dòng mã lệnh, không cần danh tiếng, chỉ cần đúng cho học sinh.

Chú hình dung ra cảm biến thông minh đặt giữa Tràm Chim – nơi hoang dã của Đồng Tháp, hai năm trời có bóng dáng của một chàng trai Việt Nam làm ra nó – không phải để ghi tên mình, mà để giữ hồn thiên nhiên.

Hai cháu ạ, tuổi trẻ của tụi mình không phải để làm hài lòng người khác, mà để làm rạng rỡ chính mình. Hai cháu đang làm điều ấy. Và không chỉ rạng rỡ cho mình, mà còn cho quê hương.

Chú không có gì nhiều để tặng hai cháu, ngoài niềm tin và sự lắng nghe. Nếu một lúc nào đó hai cháu thấy chênh vênh giữa hành trình, hãy nhớ rằng, vẫn có những người đi trước như chú – lặng lẽ dõi theo, sẵn sàng nắm tay, và sẽ không để những hạt mầm đẹp như hai cháu rơi vào quên lãng.

Khởi nghiệp không chỉ là hành trình gọi vốn – mà là hành trình giữ lửa.

Và lửa của hai cháu, đang cháy rất ấm, trong lòng chú.

Cảm ơn Minh Khuê.

Cảm ơn Trọng Nhân.

Cảm ơn vì đã là những người Việt dũng cảm – dũng cảm mơ mộng, dũng cảm hành động, và dũng cảm… không từ bỏ.

Thương gửi!

Chú Sáu – Lê Minh Hoan Phó Chủ tịch Quốc hội, người mang nỗi lo nông thôn và niềm tin vào người trẻ