Từ một gang đất giữa hai bờ ruộng, câu chuyện gợi lên triết lý sống đẹp của người Việt: biết nhường điều nhỏ để giữ điều lớn hơn là tình nghĩa và sự yên ấm lâu dài. “Chín bỏ làm mười” không phải thua thiệt, mà là sự khôn ngoan của người hiểu rằng hơn thua đôi khi làm mất đi những điều quý giá hơn. Qua những hình ảnh rất đời thường, người xưa gửi lại bài học về cách ứng xử mềm mại nhưng sâu sắc trong gia đình, xóm làng và cuộc sống. Mời bạn tiếp tục đồng hành cùng “Đọc sách cùng Xích Lô” để gặp thêm những câu chuyện giản dị mà thấm thía như thế.
“Thương nhau chín bỏ làm mười” - Thành ngữ
Hồi còn nhỏ, từng thấy hai nhà cãi nhau vì một gang đất.
Chỉ một gang tay thôi, nằm giữa hai thửa ruộng, nơi con bờ đã mòn theo năm tháng. Nhà bên này nói bờ bên kia lấn qua. Nhà bên kia nói đất vốn của ông bà để lại. Cãi qua cãi lại, lời nặng dần. Con trâu đứng nhai cỏ bên bờ cũng phải ngước lên nhìn.
Cuối cùng, ông già bên thửa ruộng phía trong chống gậy ra, nhìn bờ đất một hồi rồi nói: “Thôi, chín bỏ làm mười. Đất đó coi như đất chung, bờ ai cũng xài mà”.
Vậy là hết cãi. Bờ ruộng vẫn còn đó.
Hai nhà hôm sau vẫn qua lại mượn trâu, mượn lúa giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lúc đó chưa hiểu hết. Sau này lớn lên mới thấy, ông không hơn thua. Ông giữ được cái lớn hơn một gang đất.
Người xưa không giỏi toán, nhưng rất giỏi sống
Nếu đem câu “chín bỏ làm mười” ra cân đo, người học toán sẽ lắc đầu. Chín sao thành mười được?. Nhưng người xưa đâu có sống bằng máy tính. Người xưa sống bằng tình người, bằng sự lâu dài.
“Chín” là cái phần mình đang nắm. “Bỏ” là chủ động nhường đi. “Làm mười” là nâng câu chuyện lên một tầng khác, tầng của hòa khí, của đường dài, của chuyện còn nhìn mặt nhau mai mốt. Người xưa hiểu rằng, đúng chưa chắc đã hay, mà giữ được nhau mới là khôn.
Ở xóm làng, cái đúng mà cứng quá thì dễ gãy
Làng quê ngày xưa không rộng. Ra khỏi nhà là gặp hàng xóm. Đi ruộng là chung con nước. Có chuyện gì cũng phải gặp lại nhau dài dài.
Nếu chuyện nào cũng phân định cho tới cùng: ai đúng ai sai, ai hơn ai thua… thì xóm làng không còn chỗ thở. “Chín bỏ làm mười” giống như bớt vặn dây đàn cho tiếng không bị đứt. Giống như nới tay chèo khi nước đang xiết, để ghe không lật.
Nhưng không phải cái gì cũng bỏ
Người xưa thông minh lắm, không dạy bỏ hết. Ông bà chỉ dạy bỏ cái nhỏ để giữ cái lớn. Không ai “chín bỏ làm mười” với chuyện làm hại người khác. Không ai nhường cái sai làm hỏng đạo lý. Không ai bỏ lẽ phải khi nó ảnh hưởng tới cộng đồng.
“Chín bỏ làm mười” không phải là né tránh. Đó là sự lựa chọn có suy nghĩ, của người hiểu đâu là điểm dừng.
Trong gia đình, nhiều khi hơn thua làm nhà chật lại
Có những bữa cơm, chỉ vì một câu nói chưa tròn mà không khí nặng như trời sắp mưa. Ai cũng nghĩ mình đúng. Ai cũng muốn nói cho xong.
Nhưng người xưa hay nói: “Nhịn một chút, nhà rộng ra”. Chín bỏ làm mười trong gia đình là bớt một câu trách, bớt một lần phân bua, để giữ tiếng cười, giữ bữa cơm còn ấm
Trong hợp tác, cái tôi lớn quá thì con thuyền khó đi
Làm ăn chung, ai cũng có phần đúng của mình. Nhưng nếu ai cũng giữ chặt cái đúng đó, thì cái chung không tiến lên được.
Chín bỏ làm mười lúc này là lùi một bước để nhóm đi tiếp, nhường một phần lợi trước mắt để giữ niềm tin lâu dài Giống như chia nước trên đồng, nhà trên mở cống sớm một chút, nhà dưới mới có nước mà làm.
Cái sâu nhất của “chín bỏ làm mười”
Người xưa không dùng chữ “nhân văn”, “quản trị xung đột”, hay “trí tuệ cảm xúc”. Ông bà chỉ nói bốn chữ rất đời. Nhưng trong đó là cả một triết lý. Sống không chỉ để thắng, mà để còn gặp lại nhau, còn làm ăn chung, còn nhìn mặt nhau mà không né
Trong một thời buổi ai cũng muốn đúng, muốn nhanh, muốn hơn, “chín bỏ làm mười” nhắc ta chậm lại một chút, để hỏi: Mình đang giữ điều gì? Và cái mình sắp mất có lớn hơn không?
Kết lại bằng một hình ảnh
Đi trên ruộng, có những chỗ đất lún.
Càng đứng cứng một chỗ, càng lún sâu.
Biết bước nhẹ, bước sang bên, mới qua được.
“Chín bỏ làm mười” cũng vậy. Không phải lùi vì yếu, mà lùi để đi xa hơn.
Đó là cái thông minh mềm của người Việt, mà càng đi đường dài, càng thấy đáng quý.