Câu chuyện Câu chuyện ngụ ngôn Học sinh và Người đưa đò

Câu chuyện Câu chuyện ngụ ngôn Học sinh và Người đưa đò

Thứ năm, 19/3/2026, 07:17 (GMT+7)
logo

Ngày xưa, ở một vùng quê sông nước, có một chiếc đò nhỏ mỗi ngày chở học sinh qua sông đến trường. Người chèo đò là một ông lão tóc bạc, dáng lưng còng, đôi tay sần sùi vì nắng gió, người ta gọi ông là Người đưa đò.

anh-man-hinh-2026-03-18-luc-10.11.20_1773803514.png
Người lái đò đưa học sinh qua sông. Ảnh Minh hoạ

Mỗi sáng, lũ học trò ríu rít bước lên đò. Có em ôm cặp trước ngực, có em ngáp dài vì dậy sớm, có em thì thầm với nhau bài học hôm qua. Còn ông lão, lặng lẽ đưa mái chèo quạt nước, từng nhịp đều đặn như nhịp tim của dòng sông.

Một cậu học sinh tò mò hỏi: “Ông ơi, ngày nào cũng chèo qua chèo lại, ông có thấy chán không?”.

Ông cười hiền: Chèo đò cũng như học vậy con. Mỗi chuyến qua sông là một lần hy vọng được gửi đi. Khi con đến được bến bờ tri thức, là đò già này thy lòng thanh thản”

Cô bé khác cười tinh nghịch: Nhưng tụi con lên bờ rồi quên hết ông, ông không buồn à?”.

Người đưa đò vẫn mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm:  Khi con chim đủ lông đủ cánh, nó sẽ bay. Người đưa đò không cần ai nhớ, chỉ cần dòng sông nhớ bước chân tuổi thơ từng lướt qua”.

m tháng trôi, học trò ngày ấy trưởng thành. Có người trở thành kỹ sư, bác sĩ, thầy giáo… Có người đi xa, rất xa. Dòng sông vẫn chảy. Nhưng chiếc đò xưa đã được buộc lại nơi góc bến, bởi người đưa đò không còn đủ sức.

Một ngày nọ, nhóm học trò xưa quay về. Họ tìm lại ông nay là một cụ già nằm võng dưới hiên.

Có người xúc động nói: Ngày ấy, ti con cứ nghĩ ông chỉ là người chèo đò. Nhưng giờ con hiểu… chính ông là người đầu tiên dạy chúng con đi qua những dòng sông trong đời”.

Bài học rút ra:

Có những người thầy không đứng trên bục giảng.

Có những bài học không viết trên bảng đen.

Có những cây cầu đến tri thức được bắc bằng bàn tay cặm cụi, trái tim lặng thầm, và tấm lòng đưa đò không bao giờ đòi hỏi.

Người đưa đò không mang áo thầy, nhưng mang linh hồn của một nền giáo dục tử tế.

Và học sinh, nếu biết cúi đầu tri ân, chính là đang chèo chuyến đò nghĩa tình quay về.

 

 

 

Lê Minh Hoan