Chiếc bàn gỗ và bộ ghế nhựa

Chiếc bàn gỗ và bộ ghế nhựa

Thứ sáu, 27/3/2026, 05:18 (GMT+7)
logo

Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê ven sông, có một khu vườn xinh xắn mở ra làm du lịch sinh thái. Cây trái bốn mùa, ao sen thơm ngát, gió thổi rì rào. Người chủ khu vườn tên là Bác Tư Nở, tht thà, chất phác, quyết chí làm du lịch để đón khách bốn phương về quê mình trải nghiệm.

Bác Tư thì giỏi chuyện ruộng vườn, cá lóc nướng trui, chèo xuồng hái bông điên điển thì không ai bằng. Nhưng đến chuyện sắm bàn ghế cho khu ăn uống, bác nghĩ đơn giản: Khách ăn thì cần chỗ ngồi là được. Ra chợ mua mấy bộ bàn ghế nhựa hay inox, xịt nước cái là sạch re. Vừa nhanh, vừa rẻ!”.

Thế là sân vườn đẹp, cây cối xanh, nhưng giữa khoảng không ấy lại là những chiếc bàn ghế nhựa xanh lè, đỏ chói, in hình con cá vàng cười toe toét. Có khách tới, ngồi ăn mà… không dám chụp hình.

Một hôm, có cụ Rùa du lịch đi qua. Cụ là chuyên gia lâu năm trong ngành làm du lịch sinh thái. Thy cảnh ấy, cụ vuốt râu, lắc đầu thở dài: Cái bàn, cái ghế là người giữ hồn cho bữa ăn. Không chỉ để ngồi, mà là để khách thấy được cái tình, cái chất mộc mạc của nơi này. Vườn quê xanh rì mà đặt ghế nhựa đỏ chót, chẳng khác nào mời khách ăn cá kho trong tô nhựa mèo Hello Kitty!”.

Bác Tư gãi đầu: Thì có ai nói đâu…”.

Cụ Rùa cười hiền: Người ta ít khi nói bằng miệng. Họ nói bằng cái nhìn, bằng bức ảnh không chụp, bằng cảm giác hụt hẫng sau bữa ăn. Có nơi, khách nhớ chiếc khăn trải bàn thêu tay còn hơn cả món ăn. Vì nó làm họ thấy được sự nâng niu”.

Sau hôm đó, Bác Tư bắt đầu thay đổi. Bác nhờ thợ mộc trong xóm đóng lại bàn ghế bằng gỗ mít cũ, nhẵn nhụi, chắc tay. Trên bàn, bác xin bà xã may những tấm khăn trải bằng vải thô nhuộm lá bàng, lá bồ đề, thêm hoạ tiết khăn rằn giản dị mà hài hòa với không gian.

Khách đến, không ai bảo ai, cứ đưa máy lên chụp lia lịa. Có người còn viết: Ngồi ăn trong khu vườn như thể đang ngồi trong ký ức của nội”.

ban-ghe-go_1774236408.jpg
Nếu ví khu du lịch sinh thái là một bản nhạc quê hương, thì chiếc bàn và chiếc ghế đừng để nó lạc nhịp. Bởi chỉ cần một nốt sai, cả bản nhạc sẽ mất đi sự hòa quyện tự nhiên mà du khách đến để tìm. Ảnh Minh hoạ

Bài học rút ra:

 m du lịch sinh thái, không phải chỉ là cây xanh, là ao sen, mà còn là chiếc bàn, chiếc ghế hòa vào cảnh vật.

Bàn ghế không chỉ để ngồi, mà là một phần của trải nghiệm. Nếu không trau chuốt, khách sẽ cảm thấy lạc tông”.

Một tấm khăn trải bàn mộc mạc, một mặt bàn gỗ xưa, còn có thể kể nhiều hơn cả một tour thuyết minh.

Nếu ví khu du lịch sinh thái là một bản nhạc quê hương, thì chiếc bàn và chiếc ghế đừng để nó lạc nhịp. Bởi chỉ cần một nốt sai, cả bản nhạc sẽ mất đi sự hòa quyện tự nhiên mà du khách đến để tìm.

Lê Minh Hoan phóng tác